| Chúa Nhật XIV thường niên - Năm C |
| HÀNH TRANG TRUYỀN GIẮO |
| Lm,Gioan M. Nguyễn Thiên Khải, CMC |
|
Thưa anh chị em, Trong sứ vụ loan báo Tin mừng, Đức Giêsu không làm một mình, nhưng mời gọi tất cả mọi người cùng cộng tác. Đầu tiên, Chúa gọi 12 tông đồ và rồi sau này Chúa chọn thêm 72 môn đệ nữa, điều đó nói lên đặc tính phổ quát của ơn gọi. Sau một thời gian đi theo Chúa, các ông từng nghe lời Chúa giảng, từng thấy phép lạ Chúa làm, thì nay đến lúc Chúa sai các ông đi thực tập truyền giáo với một bài sai “3 không": không mang bao bị, không mang quà bánh, không mang túi tiền …". Có nghĩa là, hành trang của nhà truyền giáo đơn giản bao nhiêu có thể. Thật thế, không mang theo túi tiền, tức là người môn đệ phải chấp nhận một cuộc sống phiêu lưu, không biết ngày mai sẽ ra sao, tương lai dường như không được bảo đảm. Không mang bao bị và giày dép, là nhằm tránh đi hành lý cồng kềnh không cần thiết, và cũng đừng chào hỏi ai dọc đường, tức là đừng quá lãng phí thời gian, bởi vì sứ vụ rao giảng Tin mừng thì hết sức cấp bách. Bởi lẽ, Đức Giêsu là Đấng giàu có vô cùng, nhưng khi được Thiên Chúa Cha sai đến trần gian, Ngài cũng đến với một bài sai “3 không", không nơi sinh ra, không nơi tựa đầu, không nơi chôn táng. Tóm lại là: "sinh vô gia cư, tử vô địa táng", nhưng Ngài lại có tất cả, đó là nguồn ân sủng và bình an. Thật vậy: "Từ nguồn ân sủng của Ngài, mà chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này tới ơn khác". Chính vì thế, khi sai các môn đệ đi truyền giáo với một bài sai “3 không”, Đức Giêsu muốn các ông đừng quá bận tâm về hành lý vật chất, nhưng hãy phó thác mọi sự trong tay Thiên Chúa quan phòng. Hành trang của người tông đồ phải nói "không" với chính mình, để Thiên Chúa đổ đầy cái "có" là quà tặng Bình An và Phúc Lành từ trời mà Thiên Chúa muốn ban tặng cho con người. Để rồi nhà truyền giáo có bổn phận mang đi chia sẻ cho người khác. Mặc khác, Chúa nói: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”. Nghĩa là Ngài nhắc nhở chúng ta hãy cầu nguyện cho việc truyền giáo, xin Chúa Cha sai nhiều thợ lành nghề đến cánh đồng còn mênh mông bát ngát đang thiếu thợ gặt. Và Đức Giêsu không ngần ngại báo cho các môn đệ biết trước, những gian nan khốn khó sẽ gặp khi làm công tác truyền giáo. Hành trình các môn đệ ra đi ví như “chiên con đi vào giữa sói rừng”. Vì thế, nhà truyền giáo phải chấp nhận với những hoàn cảnh khó khăn và thử thách, đi đến những nơi mình không muốn đến, và ngay cả liều mất mạng sống vì Danh Đức Giêsu. Họ ra đi, mang hạt giống gieo vãi, lúc trở về, lòng reo vui hớn hở, vai mang nặng gánh lúa vàng (Tv 125, 6). Lời thánh vịnh trên đây diễn tả thật đúng tâm tình của các môn đệ trong sứ vụ loan báo Tin mừng. Các ông vui mừng hớn hở do thành quả truyền giáo mang lại. Nhờ quyền năng của Thầy Giêsu “Nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng vâng phục chúng con”. Thế nhưng, đó chưa phải là đỉnh điểm của niềm vui Tin mừng. Niềm vui đích thật chính là “tên các con được ghi trên trời”. Đó cũng là niềm vui đích thực mà Chúa muốn trao ban cho hết những ai xả thân vì Tin mừng, những người làm chứng cho Chúa. Anh chị em thân mến, Khi lãnh Bí tích rửa tội và Thêm sức, chúng ta cũng được mời gọi tham gia vào sứ vụ truyền giáo. Vì bản chất của Giáo hội là truyền giáo. Chớ gì khi làm việc truyền giáo, hành trang của chúng ta cũng là "3 không". Không mang bao bị của lòng ích kỷ, chỉ biết vun đắp cho mình mà không quan tâm đến người khác; không mang trong túi những đồng tiền bất chính; Không mang những hành trang quá ư là cồng kềnh, nhưng hành trang cần có của người tông đồ là nói với Chúa bằng đời sống cầu nguyện, nghĩa là người tông đồ phải đầy Chúa trước đã, để rồi mới ra đi nói về Chúa tình thương, cho những người chưa nhận biết Chúa. Ngày xưa, Chúa sai các các môn đệ đến với những người chưa nhận biết Chúa, những người bị ma quỉ hành hạ, những người đau yếu bệnh tật…. Ngày nay, Chúa cũng sai chúng ta đi làm chứng nhân cho Chúa về đạo yêu thương của mình. Thế giới ngày nay có những người thừa mứa của cải vật chất, nhưng họ lại thiếu đời sống tâm linh, thiếu niềm vui Tin mừng. Cho nên, chúng ta đọc Tin mừng cho họ nghe, giảng Tin mừng cho họ hiểu, tặng Tin mừng cho họ đọc, và phổ biến Tin mừng bằng qua các phương tiện truyền thông. Khi họ đã nghe, đã hiểu thì chắc chắn họ sẽ sống và được ơn Chúa biến đổi. Cho nên Chúa sai chúng ta đi là để nói, để rao giảng, để giới thiệu Chúa cho anh chị em mình. Nhiều khi chúng ta ngại nói về Chúa, thậm chí có những người không dám hãnh diện xưng mình là Kitô hữu. Xin Chúa giúp chúng ta góp phần tích cực trong việc truyền giáo, một tay nắm lấy Chúa, một tay nắm lấy anh chị em mình. Với lòng yêu mến Chúa, chúng ta làm sáng danh Chúa. Với tình yêu thương tha nhân, ta hết lòng dấn thân phục vụ, hi vọng việc truyền giáo sẽ đem lại nhiều thành công trong việc mở mang Nước Chúa. Ước gì sau mỗi Thánh lễ, chúng ta đi về lại với gia đình, về với làng xóm ngỏ, lòng chúng ta luôn nhớ rằng: Chúa sai tôi đi loan báo Tin mừng, bằng đời sống cầu nguyện, bằng đời sống chứng nhân tình thương. Đó cách tốt nhất chúng ta góp phần vào sứ vụ truyền giáo mà Chúa đã trao phó cho Hội thánh nói chung và cách riêng cho mỗi người chúng ta. Amen. |